HONGLAM

HONGLAM
Dalhi478.Blogspot.com

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Khúc Mưa Buồn - Nguyễn-Tâm-Hàn - Diệu-Hiền - NTB






Đó là một ngày cuối Đông năm ấy, mẹ tiễn tôi đi, cậu học trò tuổi 20 vào lính trận, ngày đất nước điêu linh với đôi bờ Bến Hải...
Chiến tranh với những nỗi đau giờ cũng dần qua đi. Thời gian và lịch sử đọng lại nỗi đau của Mẹ từ hai phía...Bài hát sâu lắng trong mỗi chúng ta những người còn lại đang đi giữa những con mưa, những khúc mưa rơi rớt nỗi buồn riêng...
Tình yêu đầu chưa kịp có một nụ hôn... Bước chân hành quân vội vã...trời thì cứ mưa, ánh hỏa châu xé toạc màn đêm...
Hãy chôn chặt niềm đau, tủi hận từ hai phía để ta cùng dắt tay nhau trong ánh chớp mưa nguồn của đất trời Việt nam  bình yên. không còn tiếng đạn bom vả không người ngã xuống.
Chúng ta trả về cho Mẹ nụ cười tiễn đưa, trả lại những cơn mưa không còn ly biệt, đau thương... Nhưng phải có khi ta nghe khúc mua buồn để nhớ về những linh hồn xa khuất ngày nao. Chúng ta có khoảnh khắc sống cùng mưa hoài niệm về thời trai trẻ. Chiến tranh trên trái đất này bao giờ cũng thế. Hãy lắng nghe cùng  hoài niệm ...

Không có nhận xét nào: