Sông Lam mùa nước lũ.
Trắng bạc đồng, chân ruộng, bờ đê.
Dẫu quê nghèo nhưng anh vẫn đi về.
Dù tất cả theo em "giờ khép lại "...
Con đò chiều chông chênh bên bến đợi.
Tím hoàng hôn không kẻ đợi người chờ.
Ngàn kỉ niệm trôi về miền quá khứ.
Núi nghiêng mình phủ bóng mẹ chiều hôm.
Quê hương chiều vẫn thơm khói rạ rơm.
Từng bữa cơm ai còn chan nước mắt?.
Con đò khuya một thuở nào dìu dặt.
Vạt trăng in câu ví dặm quê mình.
Sông Lam ấy vẫn thẩm đậm nghĩa tình.
Anh mãi khắc câu Gừng cay, Muối mặn.
Kẻ tha phương trong dòng đời ngụp lặn.
Rằng ai quên mô những chặng đường về.
Những thuở nào người mù mịt sơn khê.
Rồi nhẹ gót phiêu diêu về với Mẹ,
Như cuộc đời ai theo giọng hát đò đưa.
Có ai quên mô bận cơm với cà, dưa.
Những lát nhút Thanh vàng ươm mít nghệ.
Và cứ thế những người con quê Mẹ.
Cắt nửa vầng trăng thả xuống dòng Lam.
Con đò nhỏ như mối tình vạn kiếp.
Đưa Thúy kiều về với đất Nguyễn Du,
Nên Hồng lĩnh Ngút ngàn thông trong gió.
Tiếng Nguyệt cầm réo rắt nỗi sầu riêng.
Có những bài thơ giáp hạt tháng giêng.
Đổ nghiêng đêm giầu sang, ai bật khóc?,.
Thương quê mình còn năm nắng mười mưa.
Anh nhớ vô cùng tiếng kẽo kẹt võng đưa.
Câu hát ru đung đưa đêm Nồm hạ.
Gió Nam cào cháy sém những bụi tre.
Hà Tĩnh mình ơi! răng cứ nhớ rứa hè?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét