"Trải qua bao cuộc Bể dâu
Câu thơ còn đọng nỗi đau Nhân tình"
Tôi yêu Quê hương mình
Nơi mẹ sinh ra tôi
Chẳng phải thị thành
Chỉ là nơi dòng sông Lam hòa vào biển cả
Biển thái bình dương in bóng núi Hồng
Quê hương tôi có biển, có sông
Có Ca trù Cổ đạm dấu ấn Nhân văn
Tôi lớn lên trong tiếng Mẹ à ơ
Những giai điệu thơ Kiều Cụ Nguyễn
Vang vọng từ ngàn xưa cho mãi ngàn
sau
Quên mình báo hiếu
Tan nát đời Hoa
Thương thân phận nàng Kiều
.....
Nơi lặng lẽ nằm yên bao thi - ca - nhạc - họa
Khói hương dẫu đìu hiu của những kiếp người
Giang Đình có nhà địa lý Tả ao
Tướng quân Hoàng Mười một thời dẹp loạn
Cho Việt Nam bờ cõi thái bình
Cụ Nguyễn Công Trứ, Công Thần ở ẩn
Sau khi mở cõi Sơn hà
Những bậc hiền tài thác yên trong đất Mẹ
Chúng tôi sinh ra và lại lớn lên
....
Phiêu bạt những phương trời
Mang súng đạn ra chiến trường đánh giặc
Cũng làm thơ, có kẻ cũng làm quan
Có người phận "nghèo rớt Cọng Mồng Tơi"
Cũng lắm kẻ giàu, sang, phú, quý.
Nhưng quê tôi trọng nghĩa, khinh tài
Biết giàu nghèo cũng cát bụi mà thôi!
Khảng khái từ quan, làm dân thường cũng đặng
Cần chi danh kia ba cọc, ba đồng
Con người có thể dời núi ngăn sông
Không ngăn được tấm lòng trắc ẩn
Sẵn sàng xả thân vì đạo nghĩa ở đời
Quê tôi dẫu có giàu, hay nghèo
Đều thắm nghĩa tình thâm cốt nhục
Ăn ở cùng nhau như bát nước đầy
Nên tôi sống cũng như người đã dạy
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét