HONGLAM

HONGLAM
Dalhi478.Blogspot.com

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

TRỎ VỀ TỪ CUỘC CHIẾN
13:08 22 thg 12 2012Công khai63 Lượt xem1
Nguồn trích từ





ĐỒNG ĐỘI TÔI ƠI ! Lời Ru Của Mẹ

01:36 24 thg 1 2012Công khai10 Lượt xem 
1

Chuyện với Bạn Bè mùng một tết.

Ta gửi hồn ta vào tĩnh lặng
Ru bạn lúc không giờ ...ngủ ngàn năm
   
Nhớ cái tết đầu tiên ấy chúng mình hành quân xuôi về Nam. Ngót đã mấy
chục năm rồi, ngày của tuổi 20, tóc xanh trên vầng trán thơ giờ chỉ là
kỷ niệm.
Nếp nhăn hằn trên khuôn mặt, mái đầu phủ đầy sợi bạc, thời gian còn lại mấy
ai giờ này ngồi thức để tâm sự chuyện chúng mình?. Thôi tụi mình giờ đã
âm dương cách biệt từ lâu...Ở trần gian này những đứa còn sót lại như
tao chẳng may mắn có được những gì như ta mong ước...mơ ước nhỏ nhoi
thôi...sợ chúng mày buồn tớ chẳng nói ra làm gì vì năm mới?. Về đêm tớ
thường lặng lẽ thắp hương cầu nguyện hương hồn những đứa bỏ tớ mà đi
mãi. Trên bàn thờ tớ lập, thờ hương hồn Bác, gia đình Bác, các anh lớn
và chúng bạn ai về lại Sài gòn chơi còn  có chỗ nghỉ ngơi, uống với tớ
chung trà, chén rượu, ly bia, trong gian phòng chật hẹp, căn hộ 38m2 đã
là chật chội, ở lầu1, của chung cư xây dựng sơ sài, gọi là nhà tình
nghĩa cấp nhân kỷ niệm 25 năm sau giải phóng sài gòn. Những thương binh
cụt và tật nguyền hai chân mà người ta cũng cố đẩy bọn này lên đó như sự
bố thí, tự lo điện, nước, chưa ở đã thấm dột tùm lum...
Ráng chịu đựng và giành dụm sửa sang, ở được 10 năm, cuối cùng có pháp lệnh
cho chủ quyền, thu hồi quyết định, thế là thằng nào cũng phải bán đi để
trang trải cuộc sống mà ai cũng tự cứu lấy mình. Nhà tình nghĩa theo
cách của nơi đền đáp là vậy. Những người lính chiến đấu giải phóng, tiếp
quản, xây dựng chính quyền Sài gòn từ (30.4.1975) cho đến khi lên biên
giới Tây Nam thương tích trở về, nhà chẳng ra nhà, an cư đâu mà lạc
nghiệp?. Trong khi, cũng gọi là đồng chí, đồng đội thì ôi thôi họ ôm cả
khối tài sản kếch xù... Những đứa trẻ thì bắt đầu lên giọng thị uy mình
là cha chú, chúng so bì chế độ, chúng nói giọng ban ơn nghe mà chua
chát, vô ơn, vô cảm, nghe mà tủi nhục cho thế thái nhân tình. Đó là thực
tế của tụi này lặng lẽ giữa Sài gòn...Nói ra chúng ta nổi dận, mà thôi,
nói để thông cảm...
Bạn bè tớ chỉ mong chúng ta đừng hờn giận nhau, vì điều tớ mong muốn nhưng
chưa toại nguyện là đi thắp hương cho hết thảy bạn bè hi sinh, vì tớ bị
thương, chân đi lại khó khăn lắm. Khuya này tớ thức Email để chúng ta
nói chuyện, cho đỡ nhớ. Bao giờ tao cũng nghĩ và thấy chúng ta ngày ấy,
vui, cười khóc nhớ nhà, khi ở chiến trường, dọc đường Trường sơn tây,
hành quân, cả khi chúng mày đọc chung thư người yêu tớ trong chiến hào
...rồi sau đó từng ngày, từng giờ xa nhau mãi mãi..  Nhưng tớ tin chết
chưa phải là hết?. Tớ nhớ giây phút tại phẫu tiền phương tớ  vuốt mặt để
chúng mày nhắm mắt lại, vĩnh biệt trần gian, tớ cứ thầm nuốt nước mắt
nghẹn đắng vào lòng. Chiến tranh sao mà tàn khốc thế... chẳng đứa nào
chịu  "ngủ, tớ năn nỉ hoài...
Rồi đất nước cũng có ngày được bình yên không còn tiếng súng. Và thực sự đã
ngưng tiếng súng, bước qua lắm cuộc thăng trầm, xây dựng kinh tế trong
bối cảnh gian truân. Người dân chúng ta đã dần xóa đói, giảm nghèo.
Nhưng còn nhiều vấn đề người lính trở lại đời thường phải suy nghĩ và lo
thay. Cầu cho đất nước đứng vũng trong xu thế thời đại phát triển,
nhiều cường quốc mới nổi, họ dùng sức mạnh quân sự dọa nạt mình, nhưng
chúng ta còn sống, dù gì cũng xả thân khi Tổ Quốc lâm nguy!...Thôi nhé
ngủ đi mình nói tiếp vào lúc khác... 



À ƠI ! XIN HÃY NGỦ YÊN
Thơ Dalhi Sài gòn những đêm nhớ bạn
*****************************************
Không giờ rồi bạn hỡi ngủ đi

Đêm ngoài kia dù lạnh, hay mưa

Trăng đầu non còn thức, còn treo

Hãy ngủ đi, tàn canh rồi đó

Mẹ yên lòng! bạn ngủ nghìn thu

Không giờ rồi hãy ngủ đi nghe

Ta ru hồn người trong cõi nhớ

Xin đừng buồn đừng giận trần gian

Thân phận này còn kẻ gian nan

Thì thôi! chuyện ở trần gian

Bạn ơi! còn Mẹ Việt Nam

Còn tôi, còn những anh em

Còn hương còn khói cho nhau

Còn đêm ngồi thức ru nhau

Không giờ rồi, tâm sự đêm sau...





Không có nhận xét nào: