HONGLAM

HONGLAM
Dalhi478.Blogspot.com

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Sáng mai thức dậy (Tập thơ của Nam Dan - Hong Lam blog - Bach Mai video clip)

BloggerDalHi478 :


Người lính súng đạn, chiến tranh.
Tôi và họ đi tìm hòa bình trong máu và nước mắt.
Vần thơ được viết từ mầu mực tím...
Tình yêu, thơ & những điều còn lại được viết bằng những dòng máu vào trang nhật ký.
Ngọn lửa ngoài chiến trận đã thiêu cháy vung vãi xác tro tàn...
Trái tim của người trở về hơn ngàn lần đau thắt vì duyên nợ với cả bạn bè đồng đội...
Họ ngã xuống nhưng  ánh mắt luôn mở ra như muốn nói điều thiêng liêng nhất...
Vâng! tôi hiểu và ráng sống trở về với tình yêu, trang vở, sân trường luôn đỏ thắm những cánh Phương rơi rơi...nơi ấy tôi và các bạn có một ty cháy bỏng...
Một ngày kia cuộc chiến tranh nữa lại xảy ra trên vùng biên giới Tây nam của Tổ quốc. Những gót dày hành quân nhuộm đỏ trên nẻo đường biên...chúng tôi từ giã Sài gòn mùa Thu 1977
...Tôi trở về từ cõi chết, sống và vượt lên số phận bằng hình tượng Pa ven. Mọi thứ đảo lộn vì mình không kịp bước vào cổng trường ĐH, là ước vọng của thời ấy...người ấy rời quân ngũ và vào ĐH sư phạm V...Riêng tôi...
Vết thương hành hạ đôi chân, vô tình cố tật do lỗi của Bác sĩ (Ch) tại quân y viện 103...khớp gối tôi bị dính 180 độ do bó quá thời gian y học quy ước ba tháng thay vì trong vòng 21 ngày thôi. Buồn và thất vọng phải bất động, phải xe lăn, trên tay, tôi ráng tập rời quân y viện bằng 2 nạng gỗ vào một ngày cuối đông. Hà nội (HĐ) tiễn tôi trở về quê vào một buổi sáng mưa phùn giá lạnh...Đêm ấy bên này sông Hiếu chúng tôi ngủ lại trên xe chờ sáng mai mới qua được vì lũ. Miền Tây Nghệ an, nơi chúng tôi về...Tôi phải cám ơn người Bác sĩ hộ tống đã vào quán xin cơm và nước dùng cho anh em lót dạ, cám ơn những gì quê hương giành cho 6 Tb, bởi vết thương còn chưa lành ,..không thể xuống xe và đun nấu cơm ăn...
...Sự xa lánh, cân nhắc về tương lai của người "Y" như muốn đẩy tôi vào vực thẳm. Thân phận cảm nhận bị xúc phạm, có khi quan niệm ngày ấy phần nào chà đạp không tiếc thương người trở về...

Là người lính mình phải sống, vượt lên chính mình, rồi có khi cuộc đời sẽ mỉm cười với mình, nụ cười trong nước mắt và nghiệt ngã vô cùng là vậy.
Cuối cùng thì thơ lính như tình yêu muôn thủa, như trái tim gửi tới trái tim Nhân ái hòa cùng nhịp đập của những con người đậm chất Nhân văn. Lẽ ra tôi cũng chẳng muốn nhớ lại làm gì cho thêm một lần đau của số phận...nhưng ai cũng có một thời, mình không thể vùi chôn tất cả...
Thời cơm áo gạo tiền tưởng thơ đã chết. Tình cờ lên mạng thấy mọi người già, trẻ còn thơ hay thật là hay, đó là Blog. Vắt óc để cho Thơ tình của lính sống lại. Món nợ này thay cho lời muốn nói góp vui cùng mọi người.
Các bác nên thông cảm đừng có suy nghĩ lệch lạc về những ai còn yêu " thơ tình cuối mùa Thu"
Sáu mươi tuổi đã già rồi
Thơ tình là của cái thời 20
Có người than thở rằng:
Tập làm Bờ -lốc cho vui
Các bà cứ nghĩ chắc tui có bồ

Riêng tôi thơ như lời tự sự của con người, của mọi thời, mọi lứa tuổi
Xem những bài thơ ít ỏi trong video này mà BM tặng, nghĩ tới năm tháng ấy của bạn bè tôi xúc động đến rơi nước mắt, thầm cám ơn BM đã luôn chia sẻ với người lính mà SG nơi đến rồi đi và trở về của tất cả


Thơ: Hồng Lam, Vũ phong, Dalhi 478.. (của DanDinh Nam).
Music: Sáng mai thức dậy
Biên tập: Đàm Linh Bạch Mai
Video: Youtube:
Xin Trân trọng giới thiêu cùng gia đinh Blogger
Nhân ngày tri ân người linh (27/7/TPHCM T7/13/2013)

Bach
 • 
16:26 Th 2




                                                    

5 nhận xét:

Nặc danh nói...
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Nặc danh nói...

Hoặc anh sửa kích thước trên HTML ở đây cũng được. Tuy nhiên ko coi được trên ipad và ĐTDĐ.

Unknown nói...

Đã chỉnh sửa code rồi BM à, đã xem trên ipad và dd chưa?

Unknown nói...

Cám ơn BM đã chắp cánh cho những vần thơ của Lính trong clip này.

Anh ND

Unknown nói...

Nội dung cụa:20 Ngaỳ17/7/2013:
Anh xúc động và bồi hồi cám ơn em, người luôn nghĩ về anh và những người lính một thời áo trắng.
Ước mơ hòa bình và bước chân đến giảng đường như vết xích của chiến xa ra trận...Các bạn ấy họ cùng tuổi học trò ra đi mãi mãi